Link nghe audio +book miễn phí: http://vnaudiobook.com/audio-books-Lanh-quan-ham-tinh--Full--Tam-Lan-576.html
Giới thiệu cuốn sách:
Để nắm giữ trong tay Lăng Thị và đạt được quyền thừa kế, Lăng Chấn Vũ
tất sinh những toan tính. Vì để đạt được mục đích, mọi thứ đối với hắn
đều không quan trọng, cho dù nàng có con cá vô tội giữa đại dương cũng
đều như vậy. Người này quả thật lạnh lùng như băng giá.
Hắn, chính là kẻ lãnh huyết khiến mọi người đều e ngại. Vì muốn chứng
minh cho cha rằng mình tuyệt đối không dễ bị khống chế, hắn không từ thủ
đoạn để cưới Hướng Hải Lam, đoạt đi sự thuần khiết trong sáng của nàng.
Hơn thế nữa còn đưa ra một hiệp nghị vô cùng tàn khốc. Khách quý lâm
môn ư, nàng thèm, phải nói là thiên sát tinh đến cửa mới đúng. Hướng Hải
Lam ngày thường ở trong nhà bị khi dễ, nếu chịu nhẫn nhịn cũng có thể
cho qua, ít nhất còn được sống tốt một chút, tiêu diêu tự tại, không ai
làm phiền. Bây giờ lại bởi vì cái kẻ lãnh huyết vô tình đó mà phải lâm
trận, đem cả bản thân gả cho một người chẳng hề có cái gọi là “tình
yêu”.
Ông trời ơi, rốt cuộc thế giới này có công bằng không vậy? Chẳng lẽ số
nàng đã định phải bi thảm cả đời hay sao? Còn chưa kể nam nhân trước mặt
không chút động lòng mà đưa ra đề nghị, chỉ cần giúp hắn sinh một đứa
con trai nối dõi tông đường, hắn ngay lập tức trả lại cho nàng tự do
cùng tương lai rộng mở…Trên đời này liệu còn có kẻ nào ác liệt như hắn
không.
Đối mặt với kẻ như thế, nàng…
Thứ Hai, 3 tháng 6, 2013
Audio book Duyên nợ ba sinh- Thần Long
Link nghe audio +book miễn phí: http://vnaudiobook.com/audio-books-Duyen-no-ba-sinh-575.html
Giới thiệu cuốn sách:
Trích đoạn:
Lần này thì tôi chẳng biết tôi phải mong chờ gì nữa… Chuyện quá khứ tất cả đã qua rồi, như ngấn lệ trong cơn mộng đêm qua, sáng nay đã không cách chi tìm kiếm. Tâm tư vào mộng vô cùng tận, mơ hồ xa vọng vang vang như trống vỗ, động rung thế giới nứt tan. Tỉnh mộng rồi lại chỉ còn sót những mảnh tàn vụn không làm sao chắp nối, như văn tự thời xưa cổ, chẳng biết đâu mà nói. Thế nhưng những tiếng thầm thì ấy phảng phất nơi ký ức ai đâu, lại giống như ánh chớp bừng sáng, bức xé đêm không vô tận biển tâm đầu. Không biết mộng mơ đến cái gì, cũng chẳng mong muốn đuổi theo mây trôi trong giấc mộng. Tôi biết rằng, chẳng phải đau lòng, tự nhiên sẽ không rơi lệ. Lã lướt tơ đàn, nhẹ cất tiếng ca; mà đừng hát khúc sầu thương, chuyện buồn đau trong cõi hồng trần, đã quá nhiều. Tiện tay cầm bút, lấp đầy câu chữ; khó mà viết mãi chuyện cười, niềm hoan lạc nơi đời nhân thế, ai người biết? Và tôi giống như hoa dại trong sương gió, chẳng hay sẽ vì ai mà bừng nở; tựa như cỏ hoang cô độc chốn đồng không, chả biết sẽ vì ai mà xanh lá.
Lại lần nữa tôi quay về những tháng ngày không hoan lạc, không hy vọng, không ưu sầu, tháng ngày của một hồn quỷ. Thuận tay lướt gảy tơ đàn, một bản trường ca tùy hứng, ai mà lường trước tiếng đàn chất chứa oán hờn, đỗ quyên máu lệ, người mong quay về. Tuổi trẻ đâu đã nhận biết mùi vị buồn rầu, phổ làm chi lời ca mới sầu quá đỗi… Ai biết được trong tơ đàn hỗn loạn còn hai chữ tâm sâu nặng, trọn đời sầu thương! Dây tơ theo tiếng lòng rung, giận thay ngón đàn khó như ý, chỉ làm được nửa bài mà lời ca chẳng trọn, một khúc đàn buồn.
Ngàn năm chìm nổi, trong bể óc chỉ góp nhặt vô số điều vụn vặt không tròn. Nhìn lại xưa kia, vật còn đó mà người đã khác rõ ràng thay. Tràn trề hy vọng chắp nối được bao điều vụn vặt trong ký ức, ai hay rằng lại biến thành một chiếc thuyền hoang không chở người mà tự sang ngang.
Giới thiệu cuốn sách:
Trích đoạn:
Lần này thì tôi chẳng biết tôi phải mong chờ gì nữa… Chuyện quá khứ tất cả đã qua rồi, như ngấn lệ trong cơn mộng đêm qua, sáng nay đã không cách chi tìm kiếm. Tâm tư vào mộng vô cùng tận, mơ hồ xa vọng vang vang như trống vỗ, động rung thế giới nứt tan. Tỉnh mộng rồi lại chỉ còn sót những mảnh tàn vụn không làm sao chắp nối, như văn tự thời xưa cổ, chẳng biết đâu mà nói. Thế nhưng những tiếng thầm thì ấy phảng phất nơi ký ức ai đâu, lại giống như ánh chớp bừng sáng, bức xé đêm không vô tận biển tâm đầu. Không biết mộng mơ đến cái gì, cũng chẳng mong muốn đuổi theo mây trôi trong giấc mộng. Tôi biết rằng, chẳng phải đau lòng, tự nhiên sẽ không rơi lệ. Lã lướt tơ đàn, nhẹ cất tiếng ca; mà đừng hát khúc sầu thương, chuyện buồn đau trong cõi hồng trần, đã quá nhiều. Tiện tay cầm bút, lấp đầy câu chữ; khó mà viết mãi chuyện cười, niềm hoan lạc nơi đời nhân thế, ai người biết? Và tôi giống như hoa dại trong sương gió, chẳng hay sẽ vì ai mà bừng nở; tựa như cỏ hoang cô độc chốn đồng không, chả biết sẽ vì ai mà xanh lá.
Lại lần nữa tôi quay về những tháng ngày không hoan lạc, không hy vọng, không ưu sầu, tháng ngày của một hồn quỷ. Thuận tay lướt gảy tơ đàn, một bản trường ca tùy hứng, ai mà lường trước tiếng đàn chất chứa oán hờn, đỗ quyên máu lệ, người mong quay về. Tuổi trẻ đâu đã nhận biết mùi vị buồn rầu, phổ làm chi lời ca mới sầu quá đỗi… Ai biết được trong tơ đàn hỗn loạn còn hai chữ tâm sâu nặng, trọn đời sầu thương! Dây tơ theo tiếng lòng rung, giận thay ngón đàn khó như ý, chỉ làm được nửa bài mà lời ca chẳng trọn, một khúc đàn buồn.
Ngàn năm chìm nổi, trong bể óc chỉ góp nhặt vô số điều vụn vặt không tròn. Nhìn lại xưa kia, vật còn đó mà người đã khác rõ ràng thay. Tràn trề hy vọng chắp nối được bao điều vụn vặt trong ký ức, ai hay rằng lại biến thành một chiếc thuyền hoang không chở người mà tự sang ngang.
Audio book Một đêm, một ngày, một năm, cả đời - Phù Tô Lục
Link nghe audio + book miễn phí: http://vnaudiobook.com/audio-books-Mot-dem-mot-ngay-mot-nam-ca-doi--Full--Phu-To-Luc-574.html
Giới thiệu cuốn sách:
“Cao Phi, anh có bao giờ tin rằng, một đêm một ngày một năm cả đời này của em, chỉ để có thể nắm tay đi cùng anh một lần.”
Cô là đại tiểu thư giàu có, xinh đẹp, sống một cuộc đời buồn tẻ giữa bốn bức tường trong ngôi nhà xa hoa. Cô gặp anh, người đem ánh sáng đến cho cuộc đời cô, người đã cho cô một mục đích để sống. Và cô yêu anh từ cái nhìn đầu tiên. “Ích kỷ của con người phải đến mức độ nào mới được coi là nhất?” Cô bất chấp ý muốn của anh, bất chấp anh đã có bạn gái, bất chấp tự tôn của chính mình để có được anh, để được nắm tay cùng anh đi một đoạn đường. Nhưng liệu anh có thể đáp lại tình yêu của cô, cho cô cái hạnh phúc mà cô mong muốn? Vì một quyết định của cô mà cuộc đời của nhiều người, của những người xung quanh họ, của cô và cả của anh đều rẽ sang một hướng khác. Rồi cuối cùng ai mới là người thực sự có được hạnh phúc…
Giới thiệu cuốn sách:
“Cao Phi, anh có bao giờ tin rằng, một đêm một ngày một năm cả đời này của em, chỉ để có thể nắm tay đi cùng anh một lần.”
Cô là đại tiểu thư giàu có, xinh đẹp, sống một cuộc đời buồn tẻ giữa bốn bức tường trong ngôi nhà xa hoa. Cô gặp anh, người đem ánh sáng đến cho cuộc đời cô, người đã cho cô một mục đích để sống. Và cô yêu anh từ cái nhìn đầu tiên. “Ích kỷ của con người phải đến mức độ nào mới được coi là nhất?” Cô bất chấp ý muốn của anh, bất chấp anh đã có bạn gái, bất chấp tự tôn của chính mình để có được anh, để được nắm tay cùng anh đi một đoạn đường. Nhưng liệu anh có thể đáp lại tình yêu của cô, cho cô cái hạnh phúc mà cô mong muốn? Vì một quyết định của cô mà cuộc đời của nhiều người, của những người xung quanh họ, của cô và cả của anh đều rẽ sang một hướng khác. Rồi cuối cùng ai mới là người thực sự có được hạnh phúc…
Nhãn:
audio,
audio book,
book,
dem,
doi,
lang man trung quoc,
nam,
ngay,
nghe audio,
phu to loc,
sach noi
Audio book Chiếc áo mộng mơ- Quỳnh Dao
Link nghe audio +book miễn phí: http://vnaudiobook.com/audio-books-Chiec-ao-mong-mo-572.html
Giới thiệu cuốn sách:
Một tháng trước khi viết “Cà phê Ireland”, tôi thường đi về trên chuyến tàu đêm giữa Đài Nam và Đài Bắc.
Trên tàu không có việc gì làm, rất dễ tự đẩy mình vào tình trạng suy nghĩ lung tung.
Nếu không ngủ được, tôi sẽ suy nghĩ những tình tiết của “Cà phê Ireland”.
Mệt thì ngủ, tỉnh lại tiếp tục nghĩ.
Dù là lúc ngủ hay lúc thức, mắt tôi thường vẫn nhắm.
Vì thế tôi không tài nào phân biệt được, dòng chữ nào được viết khi tỉnh táo?
Dòng chữ nào là những lời trong mơ?
Tôi chỉ biết để mặc cho hương vị cà phê Ireland trong trí nhớ,
dẫn tôi vào thế giới của Cà phê Ireland.
Lần đầu tiên uống cà phê Ireland là năm 1999.
Khi đó gần nơi tôi ở, đầu ngõ có một quán ăn nhanh.
Gọi là quán ăn nhanh, nhưng đó quả là một nơi rất được.
Mỗi lần tôi vào quán ăn này, ánh mắt tôi lại bị đủ thứ ly tách treo trên quầy bar thu hút.
Vì ở gần nên tôi thường vào đó ăn cơm.
Nếu gọi đồ ăn nhanh của quán, còn được tặng thêm một thứ đồ uống sau khi ăn – trà hoặc cà phê.
Tôi không phải là người ham của lạ, nên thường gọi những loại cà phê thường gặp như Blue Mountain hay Mandheling.
Cà phê Ireland trong ấn tượng cứ trốn vào một góc của Menu, như sợ bị người ta phát hiện.
Không biết những người hay phải ăn cơm bên ngoài có cảm giác giống tôi không.
Tôi cứ cảm thấy trong Menu, màu sắc trong tên của những món ăn hay đồ uống thường xuyên được chọn sẽ sáng hơn.
Còn những món ít được chọn, màu sắc của chúng rõ ràng là tối tăm hơn nhiều.
Cũng giống như khí sắc của người phi tử trong hậu cung. Người phi ít được hoàng đế đoái hoài khí sắc sẽ âm u.
Trong Menu của quán ăn này, vị trí của cà phê Ireland xem ra đúng là lãnh cung.
Cho tới một đêm mưa mùa đông, tôi phóng xe máy đội mưa từ trường về nhà.
Ngang qua quán ăn này, dừng xe vào ăn tối.
Tôi còn nhớ, hôm đó tâm trạng của tôi không tốt lắm, lúc treo mũ bảo hiểm lên gương chiếu hậu, dùng lực rất mạnh.
Cái xe của tôi còn vì thế mà lắc lư một hồi.
Vào quán, tôi mới phát hiện người mình hơi ướt.
Lúc ngồi xuống mới bắt đầu thấy lạnh.
Tôi nghĩ chắc tôi lạnh tới mức đầu óc đông cứng, nên đã gọi một món chưa từng ăn bao giờ.
Lúc gọi đồ uống, cũng gọi luôn một loại cà phê hoàn toàn xa lạ - cà phê Ireland.
Tôi không nhớ món ăn hôm đó như thế nào, chỉ còn nhớ tôi đã ăn với một khuôn mặt nặng như đeo đá.
Mà thời gian đợi phục vụ đồ uống còn lâu hơn bình thường rất nhiều.
Đang lúc do dự không biết có nên trả tiền rồi về cho xong thì cô gái phục vụ bưng cà phê tới.
“Cà phê Ireland của anh đây.” – cô gái mỉm cười nói – “Xin đừng khuấy. Hơn nữa phải uống lúc nóng, nhưng coi chừng phỏng miệng.”
Tôi thấy tò mò, ngẩng đầu lên nhìn cô, cô chỉ cười và nói: “Anh nhớ đấy nhé.”
Tôi chỉ uống một ngụm, đã ngửi thấy một mùi hương vừa nồng nàn vừa khác lạ.
Tôi là một đứa trẻ biết nghe lời, lại lo ly cà phê này nguội nhanh, nên uống một hơi hết sạch.
Uống xong, trong người bắt đầu thấy ấm dần lên.
Giống như võ công đại tiến, có thể ngay lập tức giải nguy cho đỉnh Quang Minh đang bị lục đại môn phái bao vây.
Tôi nâng chiếc ly lên xem, nhìn thấy hai đường chỉ vàng, hình cỏ ba lá màu xanh lục, và dòng chữ “Irish Coffee”.
Trước khi đứng dậy trả tiền, tôi bỗng nhận ra, gương mặt tôi không còn nặng nề cứng ngắc nữa.
Tôi đi ra cửa, vỗ vỗ yên xe, nói lời xin lỗi chiếc xe yêu quý.
Trên đường về, trong đầu tôi cứ ngân lên giai điệu bài ca “Tấm lòng biết ơn” của Âu Dương Phi Phi.
Tôi chỉ uống cà phê Ireland của cô gái đó pha có hai lần.
Lần thứ hai bưng ly cà phê Ireland ra cho tôi, cô vẫn dặn dò tôi cùng một câu như vậy.
Nhưng lần thứ ba khi tôi gọi cà phê Ireland, bưng ra lại là một tách cà phê bằng sứ.
Còn kèm theo một chiếc thìa nhỏ màu vàng.
“Đây là cà phê Ireland sao?” – tôi ngẩng đầu lên, mới thấy người phục vụ đã không còn là cô gái đó.
“Vâng. Có gì không ạ?” – hình như cô ta cũng hơi băn khoăn.
Lúc tính tiền, tôi hỏi thăm cô gái hôm trước tại sao không đi làm.
“Cô ấy chuyển lên làm ca rồi.” – bà chủ trả lời - “Từ 11h sáng tới 6h chiều.”
“Cảm ơn.” – tôi cũng không để tâm lắm.
Chỉ nhắc mình khi nào rảnh thì ghé qua uống một ly cà phê Ireland vào buổi chiều.
Tuy trước giờ tôi chỉ ghé quán ăn này vào buổi tối, nhưng một thời gian (cũng không hẳn là ngắn) sau,
tôi đặc biệt tới quán vào buổi chiều để uống cà phê Ireland.
Khi bưng ra, vẫn là một tách cà phê bằng sứ tinh xảo, có vẻ như rất đắt, còn kèm theo chiếc thìa nhỏ màu vàng.
Tôi không tài nào tự thuyết phục mình uống ly cà phê này, bèn đi thẳng ra quầy hỏi thăm.
“Cô ấy nghỉ làm rồi.” – bà chủ nói – “Có chuyện gì không?”
“Việc này...” – tôi không biết phải nói thế nào – “Cà phê Ireland hình như không đúng lắm.”
“Vậy sao?” – bà chủ có vẻ rất căng thẳng, vẫy tay gọi cô gái trong quầy bar.
“Em chỉ làm đúng như chị ấy viết thôi” – cô gái rút từ trong tạp dề ra một mảnh giấy.
Tôi liếc qua thấy tờ giấy ghi nguyên liệu của cà phê Ireland:
Whisky Ireland, cà phê Mandheling, đường cát nâu, sự chuyên tâm.
Còn cách pha chế như thế nào, tôi không nhìn được.
Tôi đoán cô gái mới chưa hề nghiên cứu cách pha cà phê Ireland, hoặc cảm thấy cách pha chế đó quá rắc rối.
Nên đã đem hết các nguyên liệu đổ chung vào với nhau.
Thực ra lúc đó tôi cũng không biết cách pha chế cà phê Ireland, chỉ cảm thấy hương vị không đúng mà thôi.
Sau này tôi vẫn thường đến quán ăn đó, thỉnh thoảng cũng gọi một ly cà phê Ireland.
Nhưng chưa bao giờ được nhìn lại ly cà phê Ireland kia.
Tôi bắt đầu tìm hiểu về cà phê Ireland, cầu cứu tất cả những người am hiểu về cà phê.
Càng hiểu thêm về cà phê Ireland, càng thấy khâm phục cô gái đó.
Chỉ tiếc là với tôi, ngoài việc cô ấy khoác tạp dề, đeo kính trắng, tóc đuôi gà,
lúc nào cũng dặn tôi coi chừng phỏng miệng ra, không còn ấn tượng nào khác.
Nhưng trong đầu tôi vẫn có thể hình dung lại dáng vẻ cô ấy lúc đun nóng ly cà phê ở bên quầy bar.
Khi bạn biết được rằng ở một góc nhỏ nào đó trên thế giới,
có những người hết sức nhiệt tình và kiên quyết làm những việc tưởng chừng như chẳng hề quan trọng,
có lẽ bạn cũng sẽ giống như tôi - cảm động.
Cho nên tôi đã viết “Cà phê Ireland”.
Vì trong câu chuyện, tôi mô tả cà phê Ireland là một loại đồ uống ấm áp,
nên rất nhiều người cũng muốn đi tìm cảm giác ấm áp của cà phê Ireland.
Nhưng nếu bạn không uống cà phê, không quen uống rượu, có lẽ cà phê Ireland sẽ trở thành một sự dày vò.
Cũng giống như nếu mèo nói với chó rằng thịt chuột ngon lắm, chó sẽ cảm thấy như bị lừa.
Sau khi tôi viết xong “Cà phê Ireland” trên mạng,
nghe nói trên đường Đôn Hoá Nam cũng vừa vặn có một quán cà phê tên là Yeats.
Có rất nhiều bạn đọc viết thư hỏi tôi, có phải đó chính là quán cà phê trong truyện hay không?
Tôi thấy sao mà trùng hợp vậy, giống như một tay sát thủ chuyên nghiệp vô tình gặp lại người bạn từ hồi tiểu học.
Mà người bạn đó lại đang là cảnh sát.
Nếu vì vậy mà khiến cho việc làm ăn của quán cà phê đó phát đạt tới mức phiền phức, thì tôi cảm thấy vô cùng có lỗi.
Có nhiều người cho rằng, “Cà phê Ireland” là một bước ngoặt rõ rệt trong quá trình sáng tác của tôi.
Tôi đã soi gương rất kỹ, hình như đúng vậy.
Cứ thử so sánh như vầy đi, những sáng tác của tôi trước “Cà phê Ireland”, giống như chạy bộ;
Còn sau đó, giống như leo núi.
Những ngày viết “Cà phê Ireland” là những ngày cuộc bầu cử tổng thống năm 2000 của Đài Loan đang hừng hực khí thế.
Mỗi lần mở ti vi, lại thấy đạn bay vèo vèo, súng nổ đì đùng.
Nếu bạn có cơ hội uống một ly cà phê Ireland, hy vọng bạn cũng có thể cảm nhận một hương vị.
Hương vị đó, là bao dung.
Thái Trí Hằng
Đại học Thành Công Đài Loan, tháng 09 năm 2003.
Giới thiệu cuốn sách:
Một tháng trước khi viết “Cà phê Ireland”, tôi thường đi về trên chuyến tàu đêm giữa Đài Nam và Đài Bắc.
Trên tàu không có việc gì làm, rất dễ tự đẩy mình vào tình trạng suy nghĩ lung tung.
Nếu không ngủ được, tôi sẽ suy nghĩ những tình tiết của “Cà phê Ireland”.
Mệt thì ngủ, tỉnh lại tiếp tục nghĩ.
Dù là lúc ngủ hay lúc thức, mắt tôi thường vẫn nhắm.
Vì thế tôi không tài nào phân biệt được, dòng chữ nào được viết khi tỉnh táo?
Dòng chữ nào là những lời trong mơ?
Tôi chỉ biết để mặc cho hương vị cà phê Ireland trong trí nhớ,
dẫn tôi vào thế giới của Cà phê Ireland.
Lần đầu tiên uống cà phê Ireland là năm 1999.
Khi đó gần nơi tôi ở, đầu ngõ có một quán ăn nhanh.
Gọi là quán ăn nhanh, nhưng đó quả là một nơi rất được.
Mỗi lần tôi vào quán ăn này, ánh mắt tôi lại bị đủ thứ ly tách treo trên quầy bar thu hút.
Vì ở gần nên tôi thường vào đó ăn cơm.
Nếu gọi đồ ăn nhanh của quán, còn được tặng thêm một thứ đồ uống sau khi ăn – trà hoặc cà phê.
Tôi không phải là người ham của lạ, nên thường gọi những loại cà phê thường gặp như Blue Mountain hay Mandheling.
Cà phê Ireland trong ấn tượng cứ trốn vào một góc của Menu, như sợ bị người ta phát hiện.
Không biết những người hay phải ăn cơm bên ngoài có cảm giác giống tôi không.
Tôi cứ cảm thấy trong Menu, màu sắc trong tên của những món ăn hay đồ uống thường xuyên được chọn sẽ sáng hơn.
Còn những món ít được chọn, màu sắc của chúng rõ ràng là tối tăm hơn nhiều.
Cũng giống như khí sắc của người phi tử trong hậu cung. Người phi ít được hoàng đế đoái hoài khí sắc sẽ âm u.
Trong Menu của quán ăn này, vị trí của cà phê Ireland xem ra đúng là lãnh cung.
Cho tới một đêm mưa mùa đông, tôi phóng xe máy đội mưa từ trường về nhà.
Ngang qua quán ăn này, dừng xe vào ăn tối.
Tôi còn nhớ, hôm đó tâm trạng của tôi không tốt lắm, lúc treo mũ bảo hiểm lên gương chiếu hậu, dùng lực rất mạnh.
Cái xe của tôi còn vì thế mà lắc lư một hồi.
Vào quán, tôi mới phát hiện người mình hơi ướt.
Lúc ngồi xuống mới bắt đầu thấy lạnh.
Tôi nghĩ chắc tôi lạnh tới mức đầu óc đông cứng, nên đã gọi một món chưa từng ăn bao giờ.
Lúc gọi đồ uống, cũng gọi luôn một loại cà phê hoàn toàn xa lạ - cà phê Ireland.
Tôi không nhớ món ăn hôm đó như thế nào, chỉ còn nhớ tôi đã ăn với một khuôn mặt nặng như đeo đá.
Mà thời gian đợi phục vụ đồ uống còn lâu hơn bình thường rất nhiều.
Đang lúc do dự không biết có nên trả tiền rồi về cho xong thì cô gái phục vụ bưng cà phê tới.
“Cà phê Ireland của anh đây.” – cô gái mỉm cười nói – “Xin đừng khuấy. Hơn nữa phải uống lúc nóng, nhưng coi chừng phỏng miệng.”
Tôi thấy tò mò, ngẩng đầu lên nhìn cô, cô chỉ cười và nói: “Anh nhớ đấy nhé.”
Tôi chỉ uống một ngụm, đã ngửi thấy một mùi hương vừa nồng nàn vừa khác lạ.
Tôi là một đứa trẻ biết nghe lời, lại lo ly cà phê này nguội nhanh, nên uống một hơi hết sạch.
Uống xong, trong người bắt đầu thấy ấm dần lên.
Giống như võ công đại tiến, có thể ngay lập tức giải nguy cho đỉnh Quang Minh đang bị lục đại môn phái bao vây.
Tôi nâng chiếc ly lên xem, nhìn thấy hai đường chỉ vàng, hình cỏ ba lá màu xanh lục, và dòng chữ “Irish Coffee”.
Trước khi đứng dậy trả tiền, tôi bỗng nhận ra, gương mặt tôi không còn nặng nề cứng ngắc nữa.
Tôi đi ra cửa, vỗ vỗ yên xe, nói lời xin lỗi chiếc xe yêu quý.
Trên đường về, trong đầu tôi cứ ngân lên giai điệu bài ca “Tấm lòng biết ơn” của Âu Dương Phi Phi.
Tôi chỉ uống cà phê Ireland của cô gái đó pha có hai lần.
Lần thứ hai bưng ly cà phê Ireland ra cho tôi, cô vẫn dặn dò tôi cùng một câu như vậy.
Nhưng lần thứ ba khi tôi gọi cà phê Ireland, bưng ra lại là một tách cà phê bằng sứ.
Còn kèm theo một chiếc thìa nhỏ màu vàng.
“Đây là cà phê Ireland sao?” – tôi ngẩng đầu lên, mới thấy người phục vụ đã không còn là cô gái đó.
“Vâng. Có gì không ạ?” – hình như cô ta cũng hơi băn khoăn.
Lúc tính tiền, tôi hỏi thăm cô gái hôm trước tại sao không đi làm.
“Cô ấy chuyển lên làm ca rồi.” – bà chủ trả lời - “Từ 11h sáng tới 6h chiều.”
“Cảm ơn.” – tôi cũng không để tâm lắm.
Chỉ nhắc mình khi nào rảnh thì ghé qua uống một ly cà phê Ireland vào buổi chiều.
Tuy trước giờ tôi chỉ ghé quán ăn này vào buổi tối, nhưng một thời gian (cũng không hẳn là ngắn) sau,
tôi đặc biệt tới quán vào buổi chiều để uống cà phê Ireland.
Khi bưng ra, vẫn là một tách cà phê bằng sứ tinh xảo, có vẻ như rất đắt, còn kèm theo chiếc thìa nhỏ màu vàng.
Tôi không tài nào tự thuyết phục mình uống ly cà phê này, bèn đi thẳng ra quầy hỏi thăm.
“Cô ấy nghỉ làm rồi.” – bà chủ nói – “Có chuyện gì không?”
“Việc này...” – tôi không biết phải nói thế nào – “Cà phê Ireland hình như không đúng lắm.”
“Vậy sao?” – bà chủ có vẻ rất căng thẳng, vẫy tay gọi cô gái trong quầy bar.
“Em chỉ làm đúng như chị ấy viết thôi” – cô gái rút từ trong tạp dề ra một mảnh giấy.
Tôi liếc qua thấy tờ giấy ghi nguyên liệu của cà phê Ireland:
Whisky Ireland, cà phê Mandheling, đường cát nâu, sự chuyên tâm.
Còn cách pha chế như thế nào, tôi không nhìn được.
Tôi đoán cô gái mới chưa hề nghiên cứu cách pha cà phê Ireland, hoặc cảm thấy cách pha chế đó quá rắc rối.
Nên đã đem hết các nguyên liệu đổ chung vào với nhau.
Thực ra lúc đó tôi cũng không biết cách pha chế cà phê Ireland, chỉ cảm thấy hương vị không đúng mà thôi.
Sau này tôi vẫn thường đến quán ăn đó, thỉnh thoảng cũng gọi một ly cà phê Ireland.
Nhưng chưa bao giờ được nhìn lại ly cà phê Ireland kia.
Tôi bắt đầu tìm hiểu về cà phê Ireland, cầu cứu tất cả những người am hiểu về cà phê.
Càng hiểu thêm về cà phê Ireland, càng thấy khâm phục cô gái đó.
Chỉ tiếc là với tôi, ngoài việc cô ấy khoác tạp dề, đeo kính trắng, tóc đuôi gà,
lúc nào cũng dặn tôi coi chừng phỏng miệng ra, không còn ấn tượng nào khác.
Nhưng trong đầu tôi vẫn có thể hình dung lại dáng vẻ cô ấy lúc đun nóng ly cà phê ở bên quầy bar.
Khi bạn biết được rằng ở một góc nhỏ nào đó trên thế giới,
có những người hết sức nhiệt tình và kiên quyết làm những việc tưởng chừng như chẳng hề quan trọng,
có lẽ bạn cũng sẽ giống như tôi - cảm động.
Cho nên tôi đã viết “Cà phê Ireland”.
Vì trong câu chuyện, tôi mô tả cà phê Ireland là một loại đồ uống ấm áp,
nên rất nhiều người cũng muốn đi tìm cảm giác ấm áp của cà phê Ireland.
Nhưng nếu bạn không uống cà phê, không quen uống rượu, có lẽ cà phê Ireland sẽ trở thành một sự dày vò.
Cũng giống như nếu mèo nói với chó rằng thịt chuột ngon lắm, chó sẽ cảm thấy như bị lừa.
Sau khi tôi viết xong “Cà phê Ireland” trên mạng,
nghe nói trên đường Đôn Hoá Nam cũng vừa vặn có một quán cà phê tên là Yeats.
Có rất nhiều bạn đọc viết thư hỏi tôi, có phải đó chính là quán cà phê trong truyện hay không?
Tôi thấy sao mà trùng hợp vậy, giống như một tay sát thủ chuyên nghiệp vô tình gặp lại người bạn từ hồi tiểu học.
Mà người bạn đó lại đang là cảnh sát.
Nếu vì vậy mà khiến cho việc làm ăn của quán cà phê đó phát đạt tới mức phiền phức, thì tôi cảm thấy vô cùng có lỗi.
Có nhiều người cho rằng, “Cà phê Ireland” là một bước ngoặt rõ rệt trong quá trình sáng tác của tôi.
Tôi đã soi gương rất kỹ, hình như đúng vậy.
Cứ thử so sánh như vầy đi, những sáng tác của tôi trước “Cà phê Ireland”, giống như chạy bộ;
Còn sau đó, giống như leo núi.
Những ngày viết “Cà phê Ireland” là những ngày cuộc bầu cử tổng thống năm 2000 của Đài Loan đang hừng hực khí thế.
Mỗi lần mở ti vi, lại thấy đạn bay vèo vèo, súng nổ đì đùng.
Nếu bạn có cơ hội uống một ly cà phê Ireland, hy vọng bạn cũng có thể cảm nhận một hương vị.
Hương vị đó, là bao dung.
Thái Trí Hằng
Đại học Thành Công Đài Loan, tháng 09 năm 2003.
Audio book Hư Ảo Một Cuộc Tình - Quỳnh Dao
Link nghe audio +book miễn phí: vnaudiobook.com/audio-books-Hu-Ao-Mot-Cuoc-Tinh--571.html
Giới thiệu cuốn sách:
Tại thôn Vụ Sơn tỉnh Hà Nam, năm 1914. Như những thôn làng sống ở miền núi, phần lớn dân cư sống bằng nghề săn bắn, và mỗi độ xuân về, năm cũ qua, năm mới đến, họ đều tổ chức một buổi lễ tế trời, tạ ơn đã mang đến cho họ một năm thu hoạch thành công, sung túc. Buổi tế thường diễn ra linh đình, và cuộc vui thường đạt đến cao điểm khi màn vũ hội hóa trang kết thúc. Lạc Mai đã nghe và biết chuyện nầy từ lâu, nhưng ngặt vì nhà thì ở cách thôn đó quá xạ Bên cạnh đó mẹ lại rất nghiêm khắc, nên Mai không làm sao có cơ hội được tham dự. Năm nay thì nhờ có sự tiếp tay của ông anh họ là Hùng Đạt, nên hai người đã tìm được cớ lừa dối gia đình, lấy chiếc xe lừa, đi suốt một buổi mới đến đây, để gọi là mở rộng tầm mắt. Trên bãi cỏ rộng bên ngoài thôn một anh thanh niên đang ngước cổ lên thổi một tràng tù và làm hiệụ Đám thiếu nữ trong làng với mâm rượu thịt trên tay đang lăng xăng bày biện thức ăn đồ uống lên bàn dài, người người dìu già, bế trẻ, từ bốn phía đổ xô đến, cười nói ầm ĩ, ai cũng có vè hớn hở, náo nức chờ đợi lễ hội khai mạc....
Tác giả:Quỳnh Dao
NXB: Nhà Xuất Bản TrẻGiới thiệu cuốn sách:
Tại thôn Vụ Sơn tỉnh Hà Nam, năm 1914. Như những thôn làng sống ở miền núi, phần lớn dân cư sống bằng nghề săn bắn, và mỗi độ xuân về, năm cũ qua, năm mới đến, họ đều tổ chức một buổi lễ tế trời, tạ ơn đã mang đến cho họ một năm thu hoạch thành công, sung túc. Buổi tế thường diễn ra linh đình, và cuộc vui thường đạt đến cao điểm khi màn vũ hội hóa trang kết thúc. Lạc Mai đã nghe và biết chuyện nầy từ lâu, nhưng ngặt vì nhà thì ở cách thôn đó quá xạ Bên cạnh đó mẹ lại rất nghiêm khắc, nên Mai không làm sao có cơ hội được tham dự. Năm nay thì nhờ có sự tiếp tay của ông anh họ là Hùng Đạt, nên hai người đã tìm được cớ lừa dối gia đình, lấy chiếc xe lừa, đi suốt một buổi mới đến đây, để gọi là mở rộng tầm mắt. Trên bãi cỏ rộng bên ngoài thôn một anh thanh niên đang ngước cổ lên thổi một tràng tù và làm hiệụ Đám thiếu nữ trong làng với mâm rượu thịt trên tay đang lăng xăng bày biện thức ăn đồ uống lên bàn dài, người người dìu già, bế trẻ, từ bốn phía đổ xô đến, cười nói ầm ĩ, ai cũng có vè hớn hở, náo nức chờ đợi lễ hội khai mạc....
Audio book Sẽ có thiên thần thay anh yêu em -Minh Hiểu Khê
Link nghe audio +book miễn phí: http://vnaudiobook.com/audio-books-Se-co-thien-than-thay-anh-yeu-em--Full-Minh-Hieu-Khe-570.html
Giới thiệu cuốn sách:
Tình yêu có muôn hình vạn dáng vẻ, với những giai điệu phong phú và khác biệt: đó có thể là nốt trầm của mối tình đơn phương thời trung học, cũng có thể là nốt bổng khi hai tâm hồn xa cách tìm lại được nhau. Đôi khi tình yêu ngọt ngào như những viên kẹo, có lúc lại đắng như sôcôla (nhưng sôcôla thì càng nhấm càng thấy ngọt ngào). Dường như tất cả những tình yêu đó đều có một mẫu số chung, đó đều là những nhịp đập bồi hồi của trái tim. Và chính con tim, như một cách ví von của tình cảm, là khởi nguồn cho câu chuyện tình đầy chất thơ trong Sẽ có thiên thần thay anh yêu em. Thêm một tiểu thuyết tình yêu ngọt ngào cho mùa lễ Tình nhân, nhưng giai điệu mà Sẽ có thiên thần thay anh yêu em cất lên thật thanh tao và kì lạ.
Bìa sách Sẽ có thiên thần thay anh yêu em
Nếu như nói con tim quyết định tình yêu của người ta dành cho một ai đó thì Sẽ có thiên thần thay anh yêu em lại kể câu chuyện của Tiểu Mễ - cô bé đã đuổi theo trái tim của người con trai mình yêu, quyết tâm chinh phục số phận để giành lại tình yêu của mình. Cô gái đó đẹp và ngây thơ một cách kì lạ, như cái cách tác giả Minh Hiểu Khê miêu tả: như một thiên thần. Nhưng ẩn bên trong sự thánh thiện, mỏng manh và yếu ớt đó là cả một ý chí kiên cường mà hiếm người con gái nào có được. Sau sự ra đi đột ngột của Dực - bạn trai mình, Tiểu Mễ chuyển đến học ở một trường học hoàn toàn xa lạ khi học kỳ đã sắp kết thúc chỉ để tìm ra người con trai đã nhận được trái tim hiến tặng của bạn trai cũ. Cô khao khát được yêu, được trở thành một thiên thần và đã làm tất cả chỉ để tiếp cận chàng trai kia: chạy 10.000m, làm bài luận, lội xuống nước trong một ngày trời lạnh cóng để tìm chiếc khuyên tai cho anh ta…
Đọc Sẽ có thiên thần thay anh yêu em, không ít độc giả sẽ xót xa tự hỏi, tại sao và điều gì có thể khiến một cô gái yếu ớt như vậy làm tất cả điều đó? Câu trả lời thật đơn giản: chỉ vỏn vẹn hai chữ “tình yêu”. Nếu như tình yêu với Dực như tiếp thêm sức mạnh giúp Tiểu Mễ :Dnhư mạnh mẽ hơn, hồi sinh và đầy tươi mới thì cũng chính thứ tình cảm chỉ vừa chớm nở nhưng đã rất sâu sắc đó đã thay đổi hoàn toàn Đường Diệu - người con trai mà Tiểu Mễ tiếp cận, yêu thương và sẵn sàng làm tất cả chỉ để anh vui. Kể từ khi biết cô, anh từ một kẻ bất cần, khó chịu đã dần biết cách mở lòng và bày tỏ tình cảm thực của mình với bạn bè, với mẹ và với cả Tiểu Mễ nữa.
Tình yêu chân thành, tưởng như không lay chuyển được làm thế giới xung quanh họ dường như cũng tốt đẹp hơn. Những cử chỉ dịu dàng của cô đã thiêu rụi lòng tự tôn sự kiêu hãnh nơi anh. Rồi nhờ có anh chăm sóc, cô trở lại vui tươi, hoạt bát, chừng như đã có thể vượt qua kí ức đau buồn xưa cũ. Nhưng tất cả đã biến thành nỗi đau, thành địa ngục với cả hai khi Tiểu Mễ phát hiện ra trái tim đang đập trong lồng ngực kia chẳng phải là của Dực như cô vẫn tưởng, còn Đường Diệu thì cuối cùng cũng hiểu ra lý do cô đến với mình. Yêu nhiều thì hận cũng nhiều, và xa cách tưởng như là tất yếu thì thêm một lần nữa, phép màu của tình yêu lại đến với họ.
Mang theo một cốt truyện nhiều nỗi buồn, nhưng Sẽ có thiên thần thay anh yêu em lại chẳng bao giờ thiếu đi sức sống và hình ảnh của hạnh phúc. Bởi khi như Bùi Ưu - chàng trai yêu đơn phương Tiểu Mễ nói: yêu là hạnh phúc. Bởi vì, yêu một người, nên chỉ cần người ấy vui vẻ thì việc gì cũng có thể làm và nếu bị người ấy quên đi, tất cả dường như sụp đổ vậy. Nỗi lo sợ mất đi người mình yêu vĩnh viễn ấy trong truyện cứ thấm dần vào lòng độc giả qua mỗi trang viết, bắt đầu từ sự ra đi của Dực và được đẩy lên tới đỉnh điểm khi Đường Diệu lại một lần nữa ngã bệnh. Thiên thần Tiểu Mễ có thể từng đau khổ đến mức nghĩ tới cái chết, nhưng cô phải sống vì chỉ khi đó, người cô yêu nhất, muốn hi sinh nhất mới tồn tại. Bên nhau, Tiểu Mễ và Đường Diệu xoa dịu cho người kia những đớn đau và lỗ hổng trong tâm hồn. Niềm vui, nỗi buồn, nụ cười và những giọt nước mắt cứ thế xen kẽ trong từng trang truyện khiến người ta không thể thôi bị thúc ép đi đến tận cùng cuốn sách.
Càng đọc Sẽ có thiên thần thay anh yêu em, độc giả sẽ càng thấy bị cuốn đi trong khung cảnh trữ tình mà tác giả Minh Hiểu Khê đã tạo ra bằng ngòi bút của mình. Giọng văn chậm rãi, từ tốn và đậm chất thơ dễ nhận ra trong những câu văn ngắn, mang đầy tính tự sự và không khí lặng lẽ, u buồn. Như một bản tình ca được tấu lên ở khúc trầm nhất nhưng vẫn khiến người ta rung động đến tận tâm khản, Sẽ có thiên thần thay anh yêu em thực sự là một tiểu thuyết tình cảm xuất sắc bởi tình yêu trong nó, dù đến từ hoài niệm hay hiện tại đều giữ được những giá trị chân phương nhất.
“Anh sẽ thích em bao lâu?”
“Mãi mãi”
“Mãi mãi là bao lâu?”
Với những ai đã trải qua ngày Valentine tràn ngập tình yêu, hãy dành tặng Sẽ có thiên thần thay anh yêu em như một lời cảm ơn. Với những ai đang còn mải mê trên con đường kiếm tìm tình yêu thực sự, cũng tự hài lòng với những xúc cảm này nhé!
Giới thiệu cuốn sách:
Tình yêu có muôn hình vạn dáng vẻ, với những giai điệu phong phú và khác biệt: đó có thể là nốt trầm của mối tình đơn phương thời trung học, cũng có thể là nốt bổng khi hai tâm hồn xa cách tìm lại được nhau. Đôi khi tình yêu ngọt ngào như những viên kẹo, có lúc lại đắng như sôcôla (nhưng sôcôla thì càng nhấm càng thấy ngọt ngào). Dường như tất cả những tình yêu đó đều có một mẫu số chung, đó đều là những nhịp đập bồi hồi của trái tim. Và chính con tim, như một cách ví von của tình cảm, là khởi nguồn cho câu chuyện tình đầy chất thơ trong Sẽ có thiên thần thay anh yêu em. Thêm một tiểu thuyết tình yêu ngọt ngào cho mùa lễ Tình nhân, nhưng giai điệu mà Sẽ có thiên thần thay anh yêu em cất lên thật thanh tao và kì lạ.
Bìa sách Sẽ có thiên thần thay anh yêu em
Nếu như nói con tim quyết định tình yêu của người ta dành cho một ai đó thì Sẽ có thiên thần thay anh yêu em lại kể câu chuyện của Tiểu Mễ - cô bé đã đuổi theo trái tim của người con trai mình yêu, quyết tâm chinh phục số phận để giành lại tình yêu của mình. Cô gái đó đẹp và ngây thơ một cách kì lạ, như cái cách tác giả Minh Hiểu Khê miêu tả: như một thiên thần. Nhưng ẩn bên trong sự thánh thiện, mỏng manh và yếu ớt đó là cả một ý chí kiên cường mà hiếm người con gái nào có được. Sau sự ra đi đột ngột của Dực - bạn trai mình, Tiểu Mễ chuyển đến học ở một trường học hoàn toàn xa lạ khi học kỳ đã sắp kết thúc chỉ để tìm ra người con trai đã nhận được trái tim hiến tặng của bạn trai cũ. Cô khao khát được yêu, được trở thành một thiên thần và đã làm tất cả chỉ để tiếp cận chàng trai kia: chạy 10.000m, làm bài luận, lội xuống nước trong một ngày trời lạnh cóng để tìm chiếc khuyên tai cho anh ta…
Đọc Sẽ có thiên thần thay anh yêu em, không ít độc giả sẽ xót xa tự hỏi, tại sao và điều gì có thể khiến một cô gái yếu ớt như vậy làm tất cả điều đó? Câu trả lời thật đơn giản: chỉ vỏn vẹn hai chữ “tình yêu”. Nếu như tình yêu với Dực như tiếp thêm sức mạnh giúp Tiểu Mễ :Dnhư mạnh mẽ hơn, hồi sinh và đầy tươi mới thì cũng chính thứ tình cảm chỉ vừa chớm nở nhưng đã rất sâu sắc đó đã thay đổi hoàn toàn Đường Diệu - người con trai mà Tiểu Mễ tiếp cận, yêu thương và sẵn sàng làm tất cả chỉ để anh vui. Kể từ khi biết cô, anh từ một kẻ bất cần, khó chịu đã dần biết cách mở lòng và bày tỏ tình cảm thực của mình với bạn bè, với mẹ và với cả Tiểu Mễ nữa.
Tình yêu chân thành, tưởng như không lay chuyển được làm thế giới xung quanh họ dường như cũng tốt đẹp hơn. Những cử chỉ dịu dàng của cô đã thiêu rụi lòng tự tôn sự kiêu hãnh nơi anh. Rồi nhờ có anh chăm sóc, cô trở lại vui tươi, hoạt bát, chừng như đã có thể vượt qua kí ức đau buồn xưa cũ. Nhưng tất cả đã biến thành nỗi đau, thành địa ngục với cả hai khi Tiểu Mễ phát hiện ra trái tim đang đập trong lồng ngực kia chẳng phải là của Dực như cô vẫn tưởng, còn Đường Diệu thì cuối cùng cũng hiểu ra lý do cô đến với mình. Yêu nhiều thì hận cũng nhiều, và xa cách tưởng như là tất yếu thì thêm một lần nữa, phép màu của tình yêu lại đến với họ.
Mang theo một cốt truyện nhiều nỗi buồn, nhưng Sẽ có thiên thần thay anh yêu em lại chẳng bao giờ thiếu đi sức sống và hình ảnh của hạnh phúc. Bởi khi như Bùi Ưu - chàng trai yêu đơn phương Tiểu Mễ nói: yêu là hạnh phúc. Bởi vì, yêu một người, nên chỉ cần người ấy vui vẻ thì việc gì cũng có thể làm và nếu bị người ấy quên đi, tất cả dường như sụp đổ vậy. Nỗi lo sợ mất đi người mình yêu vĩnh viễn ấy trong truyện cứ thấm dần vào lòng độc giả qua mỗi trang viết, bắt đầu từ sự ra đi của Dực và được đẩy lên tới đỉnh điểm khi Đường Diệu lại một lần nữa ngã bệnh. Thiên thần Tiểu Mễ có thể từng đau khổ đến mức nghĩ tới cái chết, nhưng cô phải sống vì chỉ khi đó, người cô yêu nhất, muốn hi sinh nhất mới tồn tại. Bên nhau, Tiểu Mễ và Đường Diệu xoa dịu cho người kia những đớn đau và lỗ hổng trong tâm hồn. Niềm vui, nỗi buồn, nụ cười và những giọt nước mắt cứ thế xen kẽ trong từng trang truyện khiến người ta không thể thôi bị thúc ép đi đến tận cùng cuốn sách.
Càng đọc Sẽ có thiên thần thay anh yêu em, độc giả sẽ càng thấy bị cuốn đi trong khung cảnh trữ tình mà tác giả Minh Hiểu Khê đã tạo ra bằng ngòi bút của mình. Giọng văn chậm rãi, từ tốn và đậm chất thơ dễ nhận ra trong những câu văn ngắn, mang đầy tính tự sự và không khí lặng lẽ, u buồn. Như một bản tình ca được tấu lên ở khúc trầm nhất nhưng vẫn khiến người ta rung động đến tận tâm khản, Sẽ có thiên thần thay anh yêu em thực sự là một tiểu thuyết tình cảm xuất sắc bởi tình yêu trong nó, dù đến từ hoài niệm hay hiện tại đều giữ được những giá trị chân phương nhất.
“Anh sẽ thích em bao lâu?”
“Mãi mãi”
“Mãi mãi là bao lâu?”
Với những ai đã trải qua ngày Valentine tràn ngập tình yêu, hãy dành tặng Sẽ có thiên thần thay anh yêu em như một lời cảm ơn. Với những ai đang còn mải mê trên con đường kiếm tìm tình yêu thực sự, cũng tự hài lòng với những xúc cảm này nhé!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)






